Trong các món ăn quân tử vị
Phở là quà đáng qúy ở trên đời
Một vài xu nào đắt đỏ mấy mươi (*)
Mà đủ vị: ngọt, bùi, thơm, béo, bổ
(Phở Đức - Tụng, Tú Mỡ)

Nói về phở như thế quả thật không ngoa, bỏi cái vị ngọt thanh rất tự nhiên của nước dùng, mùi thơm cùa hành hoa, hung quế, vị chua của chanh, cay của tiêu, ớt cộng với bánh phở dai và thịt bò tươi mềm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị từ lâu đã đi sâu vào tâm hồn mỗi người Việt. Phở là món ăn vừa bình dân, vừa sang trọng,
Và cũng như nhà văn Nguyễn Tuân đã từng nói trong “Tùy bút về phở”, nó là “một món ăn rất nhiều quần chúng tính”, bởi từ công nông binh trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn, không mấy ai là không biết ăn phở. Phở thường ăn điểm tâm vào buổi sáng nhưng cũng có thể ăn trưa, chiều hoặc tối hay những khi lỡ bữa. Phở ăn lúc trời lạnh làm ấm người, ăn lúc trời nóng làm toát mồ hôi khiến thân tâm cảm thấy thoải mái; nhẹ nhàng cơ hồ như vừa xông nồi nước lá lúc cảm hàn... Chả thế mà người ta mệnh danh đó là “quốc hồn, quốc túy” của đất Việt.

Phở có nguồn gốc từ miền Bắc nước ta và tới nay đã có hơn trăm năm tuổi. Trên từng chặng đường “nam tiến” của mình, phở đã có nhiều thay đổi trong thành phần, hương vị cho phù hợp với từng vùng đất mới, con người mới. Sự cải biến này càng được tăng tiến hơn nữa khi món phở “di cư” đi khắp toàn cầu sau năm 1975. Tuy nhiên, không nơi nào trên khắp hoàn vũ mà phở có được cái tinh túy, cái hương vị đặc trưng như phở Việt Nam
Phở ngày nay không còn đơn thuần là một món ăn nữa mà nó đã trở thành một nét văn hóa của người Việt, một “đại sứ ẩm thực” của Việt Nam trên khắp thế giới như lời khẳng định của một nhà thơ nghiệp dư:
“Người người khen tặng, hoan hô
Năm châu ưa chuộng phở bò Việt Nam”
Với việc chế biến nên những tô phở ngon đậm đà hương vị truyền thống, Phở Nhà Chung rất mong mang lại cho quý khách gần xa trong và ngoài nước một trải nghiệm chân thật khó quên về món phở, thứ “quốc hồn quốc túy” của Việt Nam…
Thân ái. |